Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Lời trái tim

Em từng chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay ký ức ngọt ngào ấy. Thực ra đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ của nỗi nhớ được gửi đến nhau bằng những tin nhắn SMS ngọt ngào..
Đêm. Thành phố chìm sâu vào tĩnh lặng, sóng đánh vào mạn thuyền chao chát buồn tênh. Đã có một thời em biết yêu anh, nghe hơi thở tim mình thổn thức, nỗi nhớ nhung da diết đếm tháng ngày... Tháng ngày mình yêu nhau:

Đêm Sài Gòn lạnh...
... Hãy ngủ ngon trong vòng tay anh.
Em từng chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay ký ức ngọt ngào ấy. Thực ra đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ của nỗi nhớ được gửi đến nhau bằng những tin nhắn SMS ngọt ngào. Vì em và anh có lẽ cũng như bao cặp tình nhân khác đã, đang và sẽ cuốn mình vào tình yêu thời số, cuống cuồng yêu dẫu cách xa nhau cả nghìn, vạn dặm trường.

Chỉ thế thôi mà giấc ngủ ấy, giấc mơ ấy đã làm em quay quắt nhớ bao năm. Nhưng anh ơi, em sẽ đặt dấu chấm hết cho tình yêu ấy, tìm cho mình một sự thức tỉnh đón mặt trời và một ngày tươi mới.

Năm nay em 28 tuổi, con tim em giờ đã khác, sẽ không còn thuộc về anh nữa (Anh muốn như thế mà). Anh đã có một gia đình hạnh phúc, em thì vẫn cứ băn khoăn về miền hạnh phúc của chính mình. Sự thay đổi của em có lẽ là khá muộn màng (Em đã bị người ta nói là dại khờ, ngốc nghếch biết bao lần) nhưng tình yêu vẫn luôn có những lý lẽ của riêng mình và con tim thì vẫn cần lắm những nhịp đập yêu thương.

Đêm. Tiếng côn trùng rả rích, có một cơn mưa buồn đang thao thức ngoài kia. Em nhớ đến Nemo, giờ này có lẽ Nemo đang ngủ, Nemo say. Không chủ định em gửi tin nhắn cho Nemo:

Sau cơn mơ chỉ còn bóng trăng tàn
Chẳng thể mang cơn mơ về lại cuối ngàn...
Lòng buồn lắm! Nemo mang đến cho em sự bình yên, nhưng...

Điện thoại nhấp nháy sáng, tin nhắn của Nemo:

Rồi ngày tháng xô cuộc đời trôi mãi...
Đến khi là mình bỗng thấy nhớ thương nhau!

Lòng em có những mênh mang...! Nemo có thể là VIP của em. Con tim em muốn nói lời yêu thương nhưng lý trí lại dè chừng đầy cảnh giác, băn khoăn em tự hỏi: Liệu rằng...

Nemo say, em biết thế. Chỉ có như thế Nemo mới nhắn cho em dòng chữ ấy. Trong tim Nemo đã có bóng hình người con gái khác, còn em...?

Một người bạn bảo em "đang hờ hững với mùa xuân". Nhưng bạn đâu biết em sợ sự thất bại. Với một người tự ti, khó thay đổi, hoài cổ như em thì có lẽ sự thất bại luôn là điều đáng sợ. Em bật cười trước ý nghĩ tình yêu nên cần được cấp giấy thông hành và văn bằng sở hữu để bảo đảm?

Dù sao thì chuyện giữa em và Nemo cũng vẫn chỉ là những điều vu vơ trong gió thoảng. Em cần phải kiên nhẫn, biết chờ đợi, tin tưởng và hy vọng vào lời mách bảo của trái tim. Có thể tình yêu sẽ đến với em từ một nơi nào đó khác Nemo.

Đêm nay em bỗng nhớ đến NYE (người-yêu-em) như đom đóm ngóng trời đêm để thắp nên những làn mưa sao sáng. Dẫu chưa được ở bên anh, chưa lời thề nguyện và em cũng không tin vào ngày định mệnh được gặp anh thì em vẫn sẽ tin có một tình yêu đích thực đang ở nơi nào đó đón chờ em bằng tất cả sự chân thành. Lúc ấy em tin là con tim em biết phải làm gì. (st)

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2009

Ừ, thì em vẫn là em!

Sáng mai, chỉ sáng mai thôi, tuyết sẽ ngừng rơi, mặt trời sẽ mọc và anh sẽ đi về phía ấy như một kẻ mộng du. Đơn giản rằng nơi ấy có nụ cười của em!
Ừ, thì em vẫn là em!

Bây giờ chắc em đã ngủ, trong giấc mơ em có cười không nhỉ? Ừ, vẫn cười chứ! Nụ cười vô thức khi trong giấc mơ ấy em đã nghĩ về anh. Ừ, em sẽ cười, sẽ cười thật tươi nếu em biết rằng nơi đây có một người đang mãi nghĩ về em và mong thấy em cười! Dù giấc mơ vẫn mãi ở lại với những câu chuyện cổ tích ngày xưa...!

Ừ, thì em vẫn là em!
Em cười tinh khôi, không vướng víu một chút âu lo dù ngày hôm qua có như thế nào. Em ở trong anh với nụ cười ấy, lần đầu tiên. Ừ, đúng ngay lần đầu tiên dù chỉ là qua ảnh. Nụ cười huyễn hoặc ám ảnh đến vô cùng! Anh bối rối và không hiểu mình, nụ cười ấy theo anh ngay trong cả giấc ngủ khó dỗ dành. Nụ cười ấy khiến anh bấm đốt ngón tay đếm từng ngày qua. Em như một con chiên ngoan đạo lần từng hạt mân côi một mình trong đêm đầy rẫy những nhớ thương vô cớ!

Ừ, thì em vẫn là em!
Và anh bắt đầu mơ - một giấc mơ mộng mị, không đầu, không cuối và cũng chẳng biết đặt tên. Anh mơ được thấy em cười mỗi ngày, cười trước ánh nắng bình minh hiếm hoi giữa cái lạnh buốt da khi anh huơ tay kéo rèm cửa sổ vào mỗi sáng. Em cười ngái ngủ vào đêm khuya muộn màng khi chờ đợi anh tan sở làm và nhận từ anh nụ hôn lên trán. Em cười hãnh diện khi anh ở toà với tác phong đạo mạo như một vị cha xứ, em cười ngất ngây trong hạnh phúc bất ngờ!

Ừ, thì em vẫn là em!
Và vào một ngày không có anh trong đời. Em vẫn nụ cười ấy, như một thứ hành trang nhẹ nhàng và thong thả lắm. Em vẫn đi, đi cho hết phần đời còn lại của em. Mà anh mãi mãi vẫn là một kỷ niệm, một kỷ niệm mộng mị. Một kỷ niệm mãi thuộc về ngày hôm qua.

Ừ, thì em vẫn là em!
Hôm nay anh rời office lúc 6:00pm, đường Roslyn vắng vẻ hơn mọi ngày. Có lẽ vì trời lạnh quá! Anh ghé chợ mua một vài thứ đồ cấp đông cho cái tủ lạnh đã trống trơn. Cô bán hàng người Malaysia ngước mắt. Anh giật mình. Cũng đôi mắt kiếng, cũng nụ cười ấy khiến anh nhớ em. Anh thấy mình thật ngớ ngẩn và chợt nhận ra: Nụ cười ấy luôn ở bên anh! Ngồi bên cạnh chợ uống ly cafe nhợt nhạt, nuốt vội mấy bài nhạc ngoài ý muốn và cứ nghĩ: (Lại nghĩ nữa rồi) về em, lái xe chạy ào về nhà. Ngoài kia tuyết vẫn đang rơi và... Em vẫn cười thật tươi khi đang ở chỗ làm.

Ừ, thì em vẫn là em!
Bây giờ thì chắc là em đang ở chỗ làm. Anh đang ngồi một mình sau khi đã hoàn tất tài liệu cho cái hẹn ngày mai ở viện công tố Hạt MA. Anh vẫn không ngủ được! Sài Gòn thế nào em nhỉ? Chắc là nóng,và náo nhiệt lắm! Boston - Sài Gòn không xa, nhưng nửa vòng trái đất là khoảng không gian đủ dài như một tiếng thở, để người ta vỗ về nỗi nhớ bằng những thứ mơ hồ, mà cụ thể, thật gần mà cũng thật xa.

Anh tự ủi an mình bằng một thứ suy nghĩ trẻ con: Rằng ngày mai những chuyện này sẽ trở thành kỷ niệm, rằng khi gặp em, những phút giây một mình này sẽ là chuyện kể cho em nghe, và rằng biết đâu đó em cũng đang như anh và rằng... (st)

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009

Tạm biệt bạn của tớ

Bạn thân mến của tớ, dù mình sắp phải chia tay, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ biến mất hoàn toàn trong tớ. Tớ sẽ luôn cẩn thận cất cậu vào một ngăn đặc biệt của cuộc sống của tớ - ngăn của những gì thật đặc biệt, đáng nhớ và đáng trân trọng..
╔══╦══╦══╦══╗
╚═╗║╔╗║╔╗║╔╗║
╔═╝║║║║║║║╚╝║
║╔═╣║║║║║╠═╗║
║╚═╣╚╝║╚╝╠═╝║
╚══╩══╩══╩══╝
¤ø„¸¨°º¤ø„¸ ¸„ø¤º°¨¸„ø¤º°¨
¨°º¤ø„¸ HaPpY ¸„ø¤º°¨
¸„ø¤º°¨ NeW yEaR``°º¤ø„¸
¸„ø¤º ``°º¤ø„¸ ¤ø„¸¨°º¤ø„¸¸

Chào cậu, năm-sắp-cũ của tớ.
Vậy là mình chia tay nhau rồi cậu nhỉ? Chỉ vài giờ nữa thôi, khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng, tớ sẽ phải vẫy tay tạm biệt cậu, tạm biệt một năm với nhiều thật nhiều điều để nhớ. Biết nói gì với cậu lúc này đây? Bao cảm xúc cứ nôn nao thật khó tả trong tớ...

Cậu ạ, tính ra mình đã có gần 365 ngày tức là gần 8760 giờ bên nhau rồi đấy. Mình đã cùng gắn bó, cùng nhau san sẻ thật nhiều điều... Cậu còn nhớ không những phút giây tuyệt vời mà cậu mang đến cho tớ trong suốt những ngày qua?

Đó, là những khoảnh khắc không thể quên khi học cùng các bạn thân yêu của D06-K49, là những lúc buôn chuyện lúc giải lao giữa giờ, là những khi tụ tập vui vẻ ăn uống bên nhau, rồi những cuộc đi chơi dã ngoại... Bao ký ức lại ùa về trong tớ, tựa như mới hôm qua đây thôi, tớ mới được cùng các bạn thân yêu đi thuyền ở Quan Sơn hay ngồi ồn ào trong quán lẩu vịt... (Hic, tớ nhớ các bạn của tớ quá đi... Đếm từng ngày để lại được tụ họp như ngày nào... )

Đó, là những khi cảm nhận rõ rệt về hạnh phúc thật ngọt ngào trong tim khi biết mình được sẻ chia, được lắng nghe được thấu hiểu và được cảm thông từ gia đình, từ những người bạn thân thiết và cả từ cậu ấy nữa người-bạn-thật-đặc-biệt và lặng lẽ của tớ...

Đó, là khoảnh khắc khi ai đó nói với tớ rằng tớ làm họ thấy thật vui, thấy đời thật đẹp và nhiều hy vọng...

Đó, là những khi tớ thấy mình bay bổng trong cảm giác giấc mơ cổ tích ngày nào đang đến gần, rất gần…

Đó, là những lúc ào ạt cảm giác sung sướng khi thấy mình lần đầu tiên gọi ai đó là đồng nghiệp, được đi làm và trải nghiệm cuộc sống thực sự... Cảm giác lâng lâng khi cầm trong tay phong bì của tháng lương đầu tiên... Cảm giác thật tuyệt khi thấy mình cũng thật to tát như ai...

Và, tớ đã chỉ muốn kéo cậu ở lại thêm bên tớ lâu, lâu, thật lâu để tớ được đắm chìm mãi trong những giây phút ấy...

Nhưng rồi, cậu biết không, cũng có thật nhiều khi, tớ đã muốn đẩy cậu đi thật nhanh khỏi quỹ thời gian của tớ. Tớ đã ước tớ có thể tẩy sạch não về cậu, về những những khoảng thời gian cậu mang đến cho tớ những day dứt, những buồn đau và cả những nước mắt nữa... Tớ đã ghét cậu rất nhiều những lúc ấy. Tại sao cậu lại mang giấc mơ đến cho tớ rồi lại mang nó đi nhanh như vậy khi tớ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra chứ? Tại sao cậu cứ để những bong bóng tình cảm bay lượn xung quanh tớ để rồi khi tớ lấy hết can đảm, đem hết những nhiệt tình của mình ra để chạm vào nó thì lập tức nó lại nổ tung trong sự ngỡ ngàng của tớ chứ? Tớ đã làm sai gì mà cậu lại đối xử với tớ như vậy? Tớ giận cậu nhiều thật nhiều đến mức tưởng như mình không còn đủ dũng cảm để nhìn lại mình trong cậu ở những giây phút đó nữa...

Nhưng rồi, cậu cũng mang mọi thứ đi theo quy luật của nó. Cậu lặng lẽ giúp tớ bình tâm lại với bài thuốc gia truyền "thời gian" của cậu. Tớ uống và cảm nhận mình dần trưởng thành lên, cứng cỏi và mạnh mẽ lên... để tớ biết rằng mình cũng phải cảm ơn những nốt trầm mà cậu mang đến cho tớ...

Tớ hứa với cậu là tớ sẽ thường xuyên lau chùi và giữ gìn ngăn tủ nơi có cậu trong đó, để cậu biết tớ luôn nhớ và trân trọng cậu, và để nhắc cậu luôn nhớ rằng: cậu đã, đang và vẫn sẽ là một phần của cuộc sống của tớ. Cậu đang làm nên một phần lịch sử của tớ, làm nên nền móng để tớ vững vàng với hiện tại và luôn có đủ sức sống để vươn tới tương lai. Tự nhiên, tớ lại nghĩ đến tương lai xa xôi, khi tớ già, thật già, tớ sẽ ngồi cười móm mém như một bà tiên phúc hậu, chậm rãi đem cậu ra giới thiệu với những đứa con, cháu, chắt, chút, chít lít nhít của tớ. Tớ đang hình dung ra những khuôn mặt dễ thương háo hức của chúng khi được lắng nghe chuyện cổ tích có thật của bà mình. Hì.

Cậu ạ, lúc này tớ đang thấy cậu đang đi đến gần, rất gần cánh cửa của năm mới. Tớ đã thấp thoáng thấy cậu mỉm cười dắt theo người em của mình năm-mới của tớ ở cửa kia kìa. Vậy là cậu đã sắp hoàn thành chu kì công việc của mình rồi. Và, cậu thấy không, một chu kỳ khác lại sắp đến với tớ cùng với người em 2009 của cậu. Tớ thấy hồi hộp quá. Năm tới sẽ là năm đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời tớ. Tớ sẽ chính thức tạm biệt những năm tháng sinh viên để thực sự bước vào cuộc sống. Tớ đang tràn căng bao dự định mới, bao giấc mơ mới, bao nhiệt huyết mới, bao hào hứng mới...

Tớ hứa tớ sẽ cố gắng sống thật sâu, thật là mình hơn nữa trong năm nay để luôn không bao giờ phải thấy hối tiếc khi nhìn lại những gì đã qua...
Cảm ơn và tạm biệt cậu 2008! (st)

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Em là thế đấy

1. Đám bạn thời đại học thường phê bình em là: “Hình như em không biết ghen? Dù không muốn nhưng đã mấy lần anh phải thử, phải cố tình nói về người con gái khác với em, mà sao em chẳng phản ứng gì thế? Em không biết ghen hay em không yêu anh?”

– Em là thế đấy, chưa một lần và chưa bao giờ có ý định sẽ vồ lấy điện thoại của bạn trai để xem ai gọi đến hoặc ai nhắn tin. List cuộc gọi của bạn trai ra sao, em không hề biết và cũng không để tâm. Khi bạn trai trả lời điện thoại của phụ nữ với giọng hơi nằng nặng một chút, em từng trách: “Thế anh có muốn em cũng bị ai đó trả lời điện thoại bằng cái chất giọng giống anh vậy không”? Đơn giản là vì khi đã yêu thì em tin tưởng, còn khi chưa tin tưởng thì chưa yêu, thế thôi. Có lẽ vì thế mà em không có tình yêu sét đánh. Vài lần, bạn trai cố tình đưa cho em đọc tin nhắn, em lắc đầu: “Đó là tin nhắn của anh mà! Nhưng họ hỏi thăm cả em nữa mà – Ai vậy ạ? Anh cảm ơn họ giúp em nhé”! Em là thế đấy, vì em nghĩ rằng càng bị kiểm soát chặt chẽ bao nhiêu thì tác dụng sẽ phản lại bấy nhiêu…

2. Ngày em hụt hẫng, chơi vơi khi tình cảm trong sáng đầu đời lặng lẽ đi qua, đã có người sẵn sàng bên em, an ủi, sẻ chia, thậm chí “anh sẵn sàng nhận về mọi nỗi đau thay em nếu có thể”. Em biết, vòng tay ấy không đủ để xoa dịu nỗi đau, nhưng người ta không biết điều đó. Khi thấy em cứ chìm trong ưu phiền ngay cả khi đi cạnh nhau, người ta không đủ kiên nhẫn, đã hơi nặng lời rằng: Nếu em còn như thế này, anh sẽ không tha thứ cho em đâu. Em chẳng coi tình cảm của anh là gì cả – Em xin lỗi!

- Đó cũng là lúc em biết rằng, khi một người chưa thể quên quá khứ, chưa thể thoát khỏi những ám ảnh cũ, thì mọi sự cố gắng đều trở lên vô nghĩa. Em bỗng sợ đến một ngày, chính mình lại là người nghe một câu xin lỗi như mình từng nói. Vì thế, chẳng bao giờ em cho phép mình làm cái việc ngu ngốc nhất trên đời, đó là cứ hì hục xoá tên người khác trong trái tim một người để thay thế tên mình vào đó. Em là thế đấy!

3. Nhận mấy tấm hình người mẫu anh gửi,

Em: Công nhận mẫu đẹp thật, đến em còn ngẩn cả người ra, nói gì cánh đàn ông. Thế mà lắm bà vợ, lắm cô bạn gái lại cứ giận dỗi khi chồng/bạn trai mình ngắm. Sao lại tước đi cái quyền rất đỗi tự nhiên cuả người ta thế chứ!

Anh: Ừ, đúng đấy, thà cứ để họ ngắm một cách minh bạch đi, có hơn không, đằng nào mà họ chả ngắm, mà ngắm thì chết ai đâu chứ.

- Em chẳng biết khi lấy chồng rồi thì em có "kìm kẹp" chồng mình như đa số phụ nữ không, chứ từ trước đến giờ, khi yêu một ai, trong em không có khái niệm đó. Em là thế đấy.Vì em biết, ngay cả em cũng cần những khoảng tự do hoặc khoảng lặng cho riêng mình, trong khi với đàn ông, điều đó còn cần hơn, và nên tôn trọng khoảng tự do đó, đúng không nhỉ?

4. Có thể trong cuộc sống này, sẽ có rất nhiều người mãi mãi chỉ là những người song hành, đi bên cạnh cuộc đời nhau. Em biết, ai cũng có thể cố gắng trong tất cả mọi việc, trừ tình yêu. Thế nên em luôn cố gắng, không phải là CỐ GẮNG để yêu một người nào đó, mà em chỉ cố gắng để bớt đi những khoảng trống trong lòng mỗi người. Em là thế đấy, chỉ sợ mang đến cho người khác nỗi đau… Và em biết cũng nhiều người sợ điều này, giống em! (st)